“Người giấy, khô lâu... các ngươi tới rồi!”
Chỉ Đồng Tử chẳng chút khách sáo, lên tiếng: “Thạch Công, không ngờ mới vạn năm không gặp, ý chí lực trường của ngươi đã suy yếu đến mức này. Xem ra đại hạn của ngươi cũng chẳng còn bao xa nữa.”
“Ha ha, cho dù bản tôn lúc này có tọa hóa thì cũng chẳng phải chuyện ghê gớm gì. Chỉ cần chủ thể bình yên vô sự là đủ rồi. Trái lại là Chỉ đạo hữu, ngươi mà một khi vẫn lạc, vậy thì vạn sự đều xong hết.” Thạch Công tỏ ra vô cùng thản nhiên, đến cuối còn tiện thể đáp trả một câu.

