Rầm rầm rầm... Rắc!
Sau một trận nện điên cuồng, cùng với một tiếng rắc giòn tan, trên đầu pho tượng đá quái dị nửa như mèo nửa như hổ kia lõm hẳn xuống một mảng lớn, từng vết nứt men theo sọ đá lan ra, nom chẳng khác nào đồ sứ rạn vỡ.
Triệu Thăng thu nắm đấm đẫm máu về, nhíu chặt mày rồi hất văng máu tươi đang chảy xuống. Hắn không ngờ sau khi trùng tạo nhục thân, khuyết điểm lớn nhất của thân xác này lại nhanh chóng bại lộ đến vậy.
Huyết nhục trùng sinh thiên phú vốn có, lúc này lại biến mất.

