Triệu Thăng là hạng nhân vật nào chứ, dùng bốn chữ thông tuệ tuyệt đỉnh để hình dung cũng vẫn chưa hề quá đáng. Chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhìn thấu Thuần Quân đồng tử nhát như chuột, rõ ràng chỉ là ngoài mạnh trong yếu.
Vì thế, hắn cố ý hừ lạnh một tiếng: “Hừ, trước đó ngay cả Thái Nhạc Tiên Tôn đích thân giáng lâm cũng không làm gì được lão phu. Mấy tên huynh muội kết nghĩa của ngươi, trong mắt ta chẳng qua chỉ là một đống đồng nát sắt vụn, có gì phải sợ!”
Thuần Quân đồng tử trợn tròn mắt, lắp bắp nói: “Ngươi… ngươi thật sự đã gặp Thái Nhạc Tiên Tôn lão nhân gia sao? Không thể nào! Nếu Thái Nhạc Tiên Tôn đã hạ phàm, sao ngươi còn có thể sống được?”
Triệu Thăng cười gằn: “Lão phu vẫn sống rất khỏe, e là khiến ngươi thất vọng rồi. Bây giờ, ta sẽ tính với ngươi món nợ này cho ra nhẽ.”

