Cách Thiên Ba hồ mấy trăm dặm về phía tây, trên một ngọn đồi nọ, lão giả áo xanh tóc bạc tên Hoán khẽ thở dài: "Xem ra bọn họ cũng thất bại rồi!"
Vừa dứt lời, từ trong bóng tối dưới chân đồi bỗng truyền đến một giọng nói âm nhu: "Vị kia thanh tâm quả dục, không thích tiếp xúc với người ngoài. Thất bại chẳng phải là chuyện bình thường sao? Nếu dễ dàng thành công như vậy, thì tâm huyết mưu tính suốt mấy chục năm qua của hai ta chẳng phải sẽ thành trò cười ư?"
"Ngươi nói nghe nhẹ nhàng thật. Nếu không thể dẫn dụ vị kia xuất sơn, chúng ta biết ăn nói thế nào với đạo tử đại nhân đây?" Lão giả tóc bạc nhíu chặt mày, cười khổ đáp.
"Đại nhân anh minh thần võ, sao có thể trách tội chúng ta. Ban đầu, ngài phái hai ta đến đây giám sát vị kia chẳng qua chỉ là một nước cờ nhàn mà thôi. Ngươi đã sống ngần ấy tuổi đầu rồi, vậy mà ngay cả chút huyền cơ ấy cũng không nhìn thấu. Chậc chậc, đầu óc là thứ tốt, ngươi phải biết dùng chứ!"

