Trước Thanh Long Môn.
Triệu Thái Quý uống cạn rượu trong hồ, lau vệt râu lún phún trên mặt, nụ cười vẫn ngả ngớn như cũ.
Hắn kẹp thanh trường đao của bổ khoái dưới nách, cảm nhận những dư vị cuối cùng của men rượu.
“Chậc chậc, nghĩ lại ta, Triệu Thái Quý, bao năm xuôi ngược nam bắc, rượu ngon cũng đã uống không ít, nhưng rượu ở Phong Cương thành này là tệ nhất, uống một ngụm mà nửa chén là nước, nửa chén là bã, không đủ cay nồng, cũng chẳng đã thèm.”

