Đêm xuống, sau khi mọi người rời đi.
Trong sân chỉ còn lại Thẩm Mộc và Tào Chính Hương.
Tào Chính Hương vẫn như cũ, pha một ấm trà, sau đó ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh.
Thẩm Mộc nhận lấy một chén, trà ấm vào họng, cảm thấy khoan khoái, hắn thở ra một hơi dài rồi cười nói: "Công nhận là tiểu sư điệt của ngươi lần này đã giúp một phen không nhỏ, cả nhà họ Tạ gần như đều do một tay nàng xử lý, nếu không có nàng thì có lẽ đã gặp phải phiền phức lớn rồi."

