“An Tiểu Đồng, ngươi chưa chết, ta rất mừng.”
Giữa biển dung nham, Tài Quyết Chi Thủ sừng sững đứng trên một tảng đá đỏ rực, con ngươi dọc màu vàng kim lóe lên tia hưng phấn. Ả vác thanh khoát kiếm màu bạc sáng loáng lên vai, lưỡi kiếm va chạm với giáp vai phát ra tiếng kim loại lanh lảnh.
Đối diện ả, một bóng người khoác phong y hắc kim lơ lửng giữa hư không, cách mặt biển dung nham đỏ rực dưới chân chưa đầy nửa trượng, đôi cánh phượng ám kim sau lưng khẽ vỗ.
An Tiểu Đồng không nói lời nào, chỉ siết chặt lưu kim thập tự kiếm trong tay. Gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc, chỉ có sự bình tĩnh đến cùng cực.

