Nghiên Triển chợt cảm thấy tiếc nuối. Hắn không nói thêm lời nào nữa mà tiếp tục chuyên tâm đọc sách.
Bạch Dã ngồi bên cạnh chờ đợi đến phát chán, ai ngờ thoắt cái đã mất nửa ngày trời.
Từ ngày sang đêm, hai người Ngôn viện trưởng và Nghiên Triển cứ cầm cuốn sổ ghi chép, vừa xem vừa làm thí nghiệm, thỉnh thoảng lại tranh luận kịch liệt.
Còn hắn thì hệt như một kẻ mù chữ, nhìn không hiểu, nghe cũng chẳng xong, cả người đều tê dại.

