"Tham lam và hèn nhát, ích kỷ và thiển cận, ngàn vạn năm qua chưa từng thay đổi. Chẳng qua chỉ là khoác lên một lớp da thịt khác, rồi lại tiếp tục tái diễn trên những sân khấu khác nhau mà thôi."
Nơi đáy mắt Thẩm phán trưởng lắng đọng phong sương thế sự, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại mang theo vài phần tang thương.
Bạch Dã đứng bên cạnh khẽ nhíu mày, trong đôi mắt đen láy trong trẻo xẹt qua vài phần mất kiên nhẫn.
"Đừng có lải nhải mấy cái tính hư tật xấu gì đó nữa, lão lo chuyện bao đồng thật đấy. Thế gian này người đến người đi, lão quản cho hết được sao? Chi bằng cứ lo tốt cho bản thân, sống một đời thông suốt tự tại đi."

