Chỉ thấy thân hình Lục Huyền khẽ động, tựa như gió thoảng qua, không để lại một tia dấu vết.
Ngay sau đó, hắn lại như quỷ mị hòa vào hư không, trong khoảnh khắc hóa thành những đốm sao nhỏ, biến mất không còn tăm hơi giữa đất trời.
Khi thân hình Lục Huyền đã rời đi, tại nơi hắn đứng chỉ còn không khí khẽ gợn sóng, dường như để chứng minh rằng hắn đã từng dừng chân ở đây.
Trong Bích Phong Cốc.

