Trương Lương: “……………”
Tuy hắn cũng muốn phản bác, nhưng lại không biết phải nói gì, đặc biệt là sau khi tiếp nhận ký ức của hậu thế, hắn càng cảm thấy sự vĩ đại của Thủy Hoàng Đế cũng như sự ngu dốt và ích kỷ của mình năm xưa.
Vương Ly đứng bên cạnh ngẩn người, hắn không ngờ một Mông Điềm vốn không giỏi ăn nói lại có thể khiến Trương Lương, người được mệnh danh là Mưu Thánh Ngàn Năm, phải cứng họng.

