“Ha ha.”
Du Phương Thạc cười khẽ, lại liếc nhìn gương mặt của mấy người ở phía xa: “Cho dù mấy vị đó không còn nữa thì đã sao, ít nhất cũng phải tìm được sinh linh trên bức họa, báo cho họ biết tình hình của người thuê, đã nhận thù lao rồi, sao có thể bỏ dở giữa chừng được.”
“...Huynh.”

