Trần Tầm vừa rời đi, ba mươi năm sau tin tức mới lan khắp Thái Ất Cửu Châu.
Tư Ngộ điện của Phục Thập giáo đã sớm như ong vỡ tổ.
"Sư phụ, lục sư đệ đang nguy đến tính mạng, chỉ có thể mời tiên nhân trong giáo ra tay!" Linh Thanh Chỉ vẻ mặt nặng nề, nàng đang đứng giữa đại điện chắp tay, giọng điệu không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti, "Sư đệ tự ý rời núi, chẳng lẽ việc này không có tiên nhân trong giáo dung túng sao...!"
"Lão đại." Ánh mắt Nguyên Thành Tư vô cùng nghiêm nghị, "Tiên nhân trong giáo ta lo nghĩ cho thiên hạ, bày mưu tính kế vì chúng sinh, há có thể cứ mãi nhìn chằm chằm lão lục trong sơn môn? Những lời như vậy, không được nói nữa."

