Nơi xa.
Ánh mắt Vô Lượng thoáng lộ vẻ ngạo nghễ, đã nhìn chằm chằm Tiên Cổ từ lâu. Ở bên ngoài, e rằng ngươi là tiên nhân hùng kiệt phong thái vô song, ta tuyệt đối không phải đối thủ, nhưng một khi đã tới đây, xét cho cùng tư lịch của ngươi vẫn còn kém ta một bậc!
“Kẻ nào dám dòm ngó bản tọa?!” Tiên Cổ quát vang. Dẫu tiên thể bị giam hãm, nhưng cảm tri khí huyết của hắn vẫn còn.
"Bản đạo là Vô Lượng, một trong thất tổ của Hồng Mông đạo đình thuộc Hồng Mông tiên vực, lại được đạo tổ Thái Sơ khoáng mạch đích thân sắc phong tôn hiệu 'hoàng kim khoáng công', còn ngươi là kẻ nào?!" Vô Lượng khí thế ngập trời, vừa mở miệng đã biết ngay là lão khoáng công lăn lộn nhiều năm.

