Lúc này,
đồng tử Kiến Nam ánh lên vẻ kích động, trong đáy mắt phản chiếu non sông tráng lệ của đạo trường, chỉ là nụ cười nơi khóe môi vẫn phảng phất một tia chua xót khó nói thành lời mà người ngoài không thể nào nhận ra.
Hắn quả thực vô cùng hài lòng với đạo trường này, không chỉ phù hợp với yêu cầu của bản thân, mà còn vượt xa cả tưởng tượng ban đầu.
Nhưng...

