“Ngươi từ đâu chui ra vậy?”
“Đại An tiên vực. Ta vừa đi tham gia một đợt khảo hạch của giám thiên các. Nghe nói nơi đây là khởi nguồn của tiên ma nhị đạo, nếu không tới truy ngược tiên sử của lục hợp tiên vực một phen thì đúng là quá đáng tiếc.”
Kha Đỉnh cười tủm tỉm lên tiếng, thanh quyển sau lưng hắn cũng khẽ rung lên một nhịp: “Cương thổ của Đông Thiên lục hợp tiên vực này quả thật rộng lớn đến mức quá khoa trương. Trên đường tới đây, ta còn lạc mất trăm năm mới thấy bóng sinh linh, sau đó mới tiến vào Đại An tiên vực.”
Trần Tầm nghe vậy bật cười lớn. Năm xưa bọn họ cũng gần như thế, đều phải trà trộn vào đám sinh linh bản địa mới dò la được không ít chuyện.

