Trần Tầm khẽ cười, ngẩng đầu nhìn trời: “Lão Ngưu, chuyện này thật ra còn phải nhờ vào tiên giới.”
“Mô~” Đại Hắc Ngưu thất thần gật đầu. Nó hiểu, tam thiên đại thế giới tuyệt đối sẽ không cho phép một công pháp nghịch thiên đến mức ấy tồn tại. Năm xưa bọn họ tu luyện Ngũ Hành Tiên Đạo, nếu không có hệ thống gia trì, chỉ e đã sớm hóa thành tro bụi.
Tiên giới hiện nay lại khác, thiên địa nơi đây cho phép Ngũ Hành Tiên Đạo tồn tại, không hề có bất cứ áp chế nào, chẳng khác gì những tiên đạo khác.
“Mô?” Ánh mắt Đại Hắc Ngưu chợt ngưng lại, đột nhiên hỏi tới chuyện ngũ hành linh căn. Đây chính là hậu thiên linh căn, cũng là một trở ngại lớn năm xưa ngăn cản hắn truyền đạo.

