Đại Hắc Ngưu thở phì phò một hơi thật mạnh qua lỗ mũi, ánh mắt có chút khó chịu nhìn Trần Tầm. Hắn thì chẳng mảy may bận tâm, chốc chốc lại lay lay cặp sừng trâu để kiểm tra độ cứng cáp, thỉnh thoảng lại vạch miệng Đại Hắc Ngưu ra xem xét tình hình bên trong.
"Mô mô!"
Đại Hắc Ngưu lắc la lắc lư cái đầu, rốt cuộc cũng nổi tính ngưu, đằng đằng sát khí trừng mắt nhìn Trần Tầm: "Mô!"
"Chậc chậc, Lão Ngưu, nhục thân này của ngươi thật sự quá mức phi thường." Trần Tầm vẫn không ngừng trầm trồ thán phục. Hắn nhớ lại những mộng tưởng về con đường tu tiên của cả hai khi xưa ở Cửu Tinh cốc, nay thảy đều đã trở thành hiện thực.

