Bỗng nhiên, một bóng đen phủ xuống, che khuất ánh đèn trong thư phòng.
Lưu Năng giật mình ngẩng đầu, liền đối diện ngay gương mặt tuấn mỹ như cười như không của Phong Gia.
Mồ hôi lạnh tuôn ra từ trán Lưu Năng, hắn gắng gượng nặn một nụ cười, khẽ nói:
"Không biết Phong Gia giá lâm vào đêm khuya, có việc gì sai bảo?"

