Mục Chí Nghiệp trầm giọng nói.
Lão là linh thực phu, cảm ứng với linh khí trời đất là nhạy bén nhất. Chỉ là, lão không phải Thần Nông Sĩ, không có nội thế giới, không thể bồi dưỡng linh rau linh cốc liên tục. Hơn nữa, thần mộ phong tỏa tất cả, e rằng ngay cả nội thế giới cũng không thể hấp thụ linh khí từ bên ngoài. Trong tình huống không có linh mạch, mỗi khi thai nghén một phần tài nguyên, linh khí trong nội thế giới sẽ tiêu hao một phần, cuối cùng, linh khí cạn kiệt, nội thế giới cũng sẽ khô héo, tàn lụi, thậm chí là sụp đổ.
Đây là dồn bọn họ vào đường cùng, tựa như tự sát từ từ.
“Bọn ta e rằng thật sự phải chôn thân nơi đây, nhưng trước khi tài nguyên cạn kiệt, vẫn còn có thể kéo dài hơi tàn. Vừa rồi đi xem bảo khố, tuy có không ít bảo vật, nhưng lại không có quá nhiều tài nguyên có thể tăng trưởng tu vi, tinh thạch năng lượng cũng không có. Cứ thế này, bọn ta không chống đỡ được bao lâu.”

