Vĩnh Thuần Công Chúa vừa đến, Oánh Nguyệt Phi liền chậm rãi đứng dậy.
Nàng vẫn giữ cốt cách kiêu hãnh của một Hoàng hậu Đông Doanh, không muốn để người ngoài nhìn thấy khía cạnh khác của bản thân.
Nàng chắp tay, khẽ nhún người hành lễ với Lâm Tuyên, giọng nhu mì: “Đã có khách quý đến, thiếp xin phép về sứ quán trước, chốc nữa sẽ quay lại hầu hạ chủ nhân.”
Lâm Tuyên vội vàng xua tay: “Về đi, về đi, chốc nữa cũng đừng đến nữa!”

