Nhưng bây giờ, Ngô trưởng lão đã vẫn lạc, nàng ở trong tông môn chẳng còn chỗ dựa, cũng không một ai có thể đứng ra bảo vệ nàng nữa.
Hắn dùng ngón trỏ khẽ gõ gõ lên mặt bàn, trầm giọng lẩm bẩm: "Ngô sư điệt à Ngô sư điệt, nếu đã như vậy thì đừng trách lão phu..."
Ngô Thanh Dao lê bước chân nặng nề trở về động phủ. Nàng còn chưa kịp điều tức được chốc lát, đã có một gã chấp pháp đệ tử đứng bên ngoài động phủ lạnh lùng thúc giục: "Ngô sư muội, trưởng lão có lệnh, yêu cầu ngươi lập tức khởi hành đến Hắc Tiêu hải, tuyệt đối không được chậm trễ!"
Ngô Thanh Dao buông một tiếng thở dài thườn thượt, rất nhanh sau đó đã bị gã chấp pháp đệ tử cưỡng ép "hộ tống" rời khỏi tông môn.

