Dạ Minh thu tay lại, vẩy vẩy mấy cái như thể vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn. Lúc này, hắn mới phóng ánh mắt lạnh lẽo xuống ba kẻ đang nằm rên rỉ vì trọng thương trên mặt đất là Ngọc La Y, Tô Uyển Thu và Mộ Dung Cửu. Đáy mắt bọn chúng lúc này chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng.
"Lũ chó săn của Vong Xuyên Chu." Giọng Dạ Minh vang lên hệt như lời tuyên án của tử thần: "Động vào người của tao, phá hủy nhà của tao. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi."
Hắn chẳng buồn tự mình ra tay nữa, chỉ khẽ động tâm niệm.
Ba luồng năng lượng mỏng manh như sợi tóc nhưng đen kịt như mực, tưởng chừng có thể nuốt chửng mọi ánh sáng, xé gió phóng ra từ đầu ngón tay hắn, chớp mắt đã găm thẳng vào giữa trán của Ngọc La Y, Tô Uyển Thu và Mộ Dung Cửu.

