Đêm đen như mực.
Trong trạch viện của Vương Thế Minh, vài gian phòng vẫn còn hắt ra mấy đốm đèn dầu vàng vọt, chập chờn.
Một bóng đen gầy gò quen đường quen lối đi đến cửa sau, gõ nhẹ ba tiếng có tiết tấu.
Chẳng mấy chốc, từ sau cánh cửa truyền ra tiếng Vương Thế Minh thấp giọng hỏi đầy cảnh giác: "Ai?"

