“Biến lúa thành dâu, chẳng phải vì lợi dân, mà thực chất là một bữa tiệc thịnh soạn dành cho hào cường. Đất Kính Sơn, Lệ Thủy xưa nay vốn được xưng là xứ cá gạo trù phú.
Từ sau khi chính sách được ban xuống, thư lại cấu kết với hào cường, ép giá ruộng đất, nâng giá cây dâu, lại còn cố ý gây ra nạn thiếu lương, dồn dân vào đường cùng.
Bách tính bất đắc dĩ phải bán ruộng bán nhà, bỏ tổ nghiệp, phiêu bạt đầu đường xó chợ, mười nhà thì năm sáu nhà trống. Kẻ giàu ruộng nối liền bờ cõi, kẻ nghèo không có nổi chỗ cắm dùi. Cái hại của chính sách này, thật có thể nói là sâu đến tận xương…”
Nét bút sắc lạnh, trong câu chữ chất chứa bi phẫn, chỉ hơn trăm chữ ngắn ngủi mà đã như thấm đẫm máu và nước mắt.

