Ba tiếng gà gáy.
Lưu tư nghiệp của Đề Hình ty thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, gượng chống người ngồi dậy khỏi giường.
Hắn ôm lấy cái lưng như sắp gãy, đôi chân bủn rủn chậm chạp lê đến bên chiếc bàn tròn trong phòng.
Chụp lấy ấm trà trên bàn, hắn cũng chẳng buồn rót ra chén, cứ ghé thẳng miệng vào vòi ấm, ừng ực nốc liền mấy ngụm trà lạnh.

