Hẻm nhỏ phía tây thành.
Một tiểu viện gạch xanh ẩn mình trong sắc chiều, nếu không cố ý tìm kiếm thì rất dễ lướt qua.
Tường viện không cao, nhưng cành hoa vươn khỏi đầu tường lại sum suê khác thường. Gió đêm đưa tới từng đợt hương hoa thanh nhã mà nồng đượm hòa lẫn vào nhau, khiến người ta vừa ngửi đã thấy khoan khoái tinh thần.
Xe ngựa của Trác Uyển dừng lại ở đầu ngõ. Nàng một mình đi bộ đến trước cổng viện, khẽ gõ ba tiếng, hai tiếng gấp, một tiếng chậm.

