Lật Dương quận nha.
Thời gian dường như bị kéo dài ra.
Viên thư quan áo xanh nhìn Trần Thủ Hằng, lại nhìn Đàm Minh Viễn, ngập ngừng mở miệng: “Đàm gia ra giá năm mươi mốt vạn lượng, còn ai trả thêm nữa không?”
Tim Đàm Minh Viễn như nhảy vọt lên tận cổ họng.

