Thấy quân sĩ đã tập hợp xong xuôi, xe ngựa cũng bắt đầu rục rịch, Lục Hàn Thanh quyết định đi "tiễn" hai vị bằng hữu này một đoạn.
Hắn khẽ cười một tiếng, thân hình nhoáng lên, hóa thành một làn khói xanh nhạt lướt xuống từ tảng đá lớn ngang sườn núi. Chỉ qua vài nhịp nhún nhảy, hắn đã vượt qua khoảng cách mấy dặm, nhẹ nhàng đáp xuống bên ngoài cổng lớn doanh trại.
“Kẻ nào?!”
Binh sĩ tuần tra canh gác bên ngoài doanh trại lập tức cảnh giác, đao tuốt vỏ, tên lên dây, nhanh chóng kết thành trận thế, đầy đề phòng nhìn vị khách không mời mà đến này.

