Bên ngoài Lật Thủy thành, trong một ngôi đình nghỉ chân ven quan đạo.
Một vầng trăng lạnh lẽo treo lơ lửng giữa trời, ánh sáng trong vắt như sương, chiếu rọi một mảng trắng bệch thê lương.
Trong đình, một bóng người chắp tay đứng thẳng, ngẩng đầu ngắm trăng sáng, ngẩn ngơ xuất thần.
Đó chính là Tào Trọng Đạt.

