Giọng nói kia mênh mông, vĩ đại... lại tựa như thanh âm của ngàn vạn người chồng chéo lên nhau.
Lý Duy chỉ lắng nghe chốc lát, đã tự động nắm giữ được một môn chú thuật —— 'Thái hư chi môn'!
Tiếp đó, trước mắt hắn hiện lên một màn sương xám. Trong làn sương ấy, dường như có một nữ nhân đang cầu nguyện 'Huyền Quân'...
"Đây là khải thị của Ngô chủ... muốn ta đi ứng cứu tín đồ này sao?"

