Huyền hỏa ma cương kia gầm gừ vài tiếng, dường như rất có hứng thú với vũng tinh huyết cùng tay chân đứt lìa vương vãi khắp tổ sư đường. Thế nhưng, dưới cấm chế thúc giục của Phương Thanh, nó vẫn ngoan ngoãn hóa thành một luồng thi khí, chui tọt vào trong túi tàng thi.
"Đến lúc rời đi rồi."
"Linh yêu này có vị cách gia trì... khó lòng giết chết ngay lập tức. Nhưng cứ mang về chậm rãi mài mòn, kiểu gì cũng khiến nó tan thành mây khói."
"Ta làm thế này cũng coi như đã làm một việc đại thiện cho Đông Hải tu tiên giới."

