Những vết tích ấy nông sâu khác nhau, lớn nhỏ không đồng nhất; có vết chỉ sâu chừng một thốn, có vết lại ăn sâu vào thân đá đến mấy thước; có vết nằm nơi chân bia, có vết lại ở tận đỉnh cao trăm trượng.
Mỗi một vết tích đều tỏa ra khí tức như có như không.
Những luồng khí tức ấy đan xen vào nhau, hình thành một vùng khí trường đặc biệt bao quanh tấm bia. Dù đứng cách đó mấy trăm trượng, Trần Khánh vẫn cảm nhận rõ cảm giác áp bách ập thẳng vào mặt.
“Cảnh Dương thạch bi!”

