Sự nghi ngờ của Tu Chân chỉ lóe lên trong thoáng chốc.
Đồng thời, gã cũng nhận ra thân phận của Lữ Dương: "Là thiên ngoại lai khách kia, may thật... Ít nhất không phải kẻ trên Bỉ Ngạn, vẫn còn đường xoay xở."
Tuy nói vậy, nhưng gã cũng không thể giao tính mạng vào tay Lữ Dương, vì thế động tác vẫn không hề chậm lại. Niệm đầu nguyên thần lóe lên trong chớp mắt, nhanh chóng trở nên ảm đạm. Khoảng cách giữa gã và Lữ Dương tưởng chừng chỉ trong gang tấc, lại bỗng nhiên xa tựa chân trời.
Đây chính là thuật Tương Kiến Lưỡng Vong.

