Lữ Dương: “Tin ta đi mà!”
Tổ Long: “...”
Hồi lâu sau, nguyên thần của Tổ Long rốt cuộc cũng trầm lắng xuống. Vô vàn sự huyền diệu đan xen nơi đáy mắt hắn, cuối cùng hóa thành ánh nhìn thuần khiết, ngây thơ vô tà.
Lúc này Ngang Tiêu mới ra tay, tách một mảnh nhỏ nguyên thần của Tổ Long giữ lại trong thức hải làm “bằng chứng”, sau đó cẩn thận đưa nguyên thần bản thể ra ngoài. Trong quá trình đó, đáy mắt Tổ Long lại thoáng hiện lên vẻ giãy giụa.

