Tiêu Viêm ngả người nằm xuống giường, nhìn chăm chú vào vầng trăng sáng tỏ trên bầu trời, khẽ nói: "Đợi ngày mai bước lên Vân Lam sơn, cắt đứt mọi ân oán trong quá khứ, ta sẽ đến Gia Nam học viện tìm nàng!"
Lời còn chưa dứt, từ trong chiếc nạp giới đen kịt đã truyền đến một tiếng ho nhẹ.
Sắc mặt Tiêu Viêm cứng đờ, ngay sau đó có chút ngượng ngùng, thấp giọng nói:
"Lão sư, người vẫn chưa nghỉ ngơi sao?"

