Nhìn chằm chằm vào vệt bạch quang thánh khiết lóe lên nơi họng súng, nụ cười trên mặt Ba Nhĩ Tát Trát lập tức tắt ngấm. Thay vào đó là vẻ kinh hãi tột độ, thân hình hắn ra sức giãy giụa trên mặt đất.
"Là thánh quang... Không!"
"Đoành!"
Ba Nhĩ Tát Trát còn chưa kịp dứt lời, Khang Tư Thản Đinh đã không chút do dự bóp cò.

