Những ồn ào phiền nhiễu của thế giới bên ngoài, Lâm Vũ dĩ nhiên chẳng hề bận tâm.
Bên trong động phủ Thượng Kiếm phong, hắn nhắm nghiền hai mắt, khoanh chân ngồi xếp bằng, lơ lửng cách mặt đất chừng ba thước. Khắp cơ thể hắn không ngừng tỏa ra từng luồng dao động vô hình mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Dao động lan tới đâu, linh khí trong động phủ sôi trào tới đó, linh thảo trong dược viên cũng nhanh chóng héo úa, mục nát.
Cho đến một khoảnh khắc, toàn thân Lâm Vũ khẽ chấn động, những luồng dao động vô hình đang tràn ngập khắp động phủ bỗng nhiên co rút lại, điên cuồng hội tụ về khoảng không cách trước ngực hắn ba tấc tựa như trăm sông đổ về một biển.

