"Thủ tịch các hạ cứ yên tâm!"
Lâm Vũ mỉm cười, liếc mắt nhìn người canh giữ tháp tròn đang bị nhốt trong mê cung không gian, khẽ cười nói: "Ta chỉ không muốn bọn họ quấy rầy cuộc trò chuyện giữa hai ta, chứ không hề làm hại họ."
"So với chuyện này, thực ra ta tò mò về một chuyện khác hơn——"
"Nếu trước đó Thủ tịch không có ý định tiếp xúc trực diện với ta, vậy vì sao đột nhiên lại lên tiếng, khích ta hiện thân?"

