Lời nói nhẹ bẫng lọt vào tai, kéo Lạc Vi Nhã thoát khỏi cơn thẫn thờ.
Nàng im lặng ngồi bên mép giường, đăm đăm nhìn ngọn nến đang cháy đều trên bàn, chợt cất giọng trầm thấp: "Vậy ra, lời nguyền sát thân mà thành Bạch Ngân phải gánh chịu hơn hai ngàn năm qua, thực chất chỉ là tác dụng phụ của một món đồ vật thần kỳ nào đó sao?"
"Chẳng phải ngươi đã đoán ra rồi sao?"
Lâm Vũ nhìn nét mặt nàng, khẽ nói: "Đại Địa Ân Tứ, phong ấn vật cấp thần hóa thành từ di hài của vương hậu Khổng Lồ Âu Di Bối Lạp sau khi chết, do các đời Thủ tịch thành Bạch Ngân bí mật cất giữ."

