Khi ánh chiều tà vàng rực kéo cái bóng của Lý Duy dài ra thật dài, bóng đen đổ xuống trông như một chuỗi mật mã thần bí đang lưu động. Chỉ khẽ gõ một cái, thời gian liền dừng lại từ đó.
Ngay sau đó, như thể có một khung hình bị cắt ra khỏi thước phim, khung hình ấy hóa thành một tấm thẻ bài khổng lồ cao tới trăm mét, chầm chậm xoay giữa một tòa cung điện vàng đồ sộ và hùng vĩ.
Tòa cung điện này tựa như được đúc bằng lửa thái dương. Ánh vàng trên đó không phải thứ kim quang tầm thường nơi phàm tục, mà giống như ma lực đang cuồn cuộn lưu chuyển không ngừng.
Nhưng thẻ bài mang bóng hình của Lý Duy không phải thứ duy nhất ở đây, bởi ngoài nó ra còn có hẳn mười bốn tấm khác. Chúng xếp từ trên xuống dưới, rõ ràng tuân theo một kiểu biến động số liệu nào đó.

