Diêm Linh cạn lời, nàng quay đầu nhìn Lộc Dao Dao vẫn đang đứng trên boong tàu, lại nở nụ cười: "Dao Dao, cha con xem ta như người ngoài, không muốn làm phiền ta, con chắc không nghĩ như vậy đâu nhỉ?"
Lộc Dao Dao mím môi cười: "Dĩ nhiên là không rồi."
"Thế mới phải chứ. Bằng không thì thật khiến người ta chạnh lòng, cho dù là một tảng đá, ở bên hắn ngần ấy năm thì cũng phải được ủ ấm rồi."
Lộc Dao Dao cười khẽ lắc đầu, không đáp lời.

