Thẩm Hàn Y hướng về phía luồng lưu quang đã đi xa kia cung kính hành lễ.
Nàng vừa xoay người lại, đã nhìn thấy một bóng người đang đứng ngay sau lưng, cười híp mắt nhìn mình.
Đó là một nữ tử mặc bộ kình trang màu đen, dung mạo yêu kiều, mày ngài thanh tú, nhưng từ trong xương tủy lại toát ra một luồng khí tức lạnh lùng khiến người lạ không dám đến gần, cùng với khí tràng sắc bén của kẻ bề trên.
Ánh mắt Thẩm Hàn Y khẽ ngưng lại, ngay sau đó bước lên phía trước.

