Thẩm Vân Chu có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn vội vàng nói: “Gặp được các ngươi không sao là tốt quá rồi, các ngươi không biết khoảng thời gian này ta đã lo lắng đến nhường nào đâu!”
Hắn đi một vòng quanh hai người, xác nhận họ chân tay lành lặn, không một sợi tóc tổn hao, rồi đột nhiên trợn mắt, nghiến răng nghiến lợi nhìn quanh.
“Diêm Sâm đâu? Tên súc sinh Diêm Sâm đó ở đâu?!”
Chu Thanh nghe vậy, mày khẽ nhướng, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: “Sao ngươi lại biết Diêm Sâm?”

