Đông Hoa hiển nhiên không hề nói đùa. Trận đại chiến trước đó tuy miễn cưỡng giữ được mạng, nhưng mấy người bọn họ cũng sắp bị đánh phế, sớm đã chẳng còn sức tái chiến.
"Đông Hoa huynh."
Cường địch vây quanh, Cố Hàn lại coi như không thấy, dáng vẻ vô cùng trấn định, thậm chí còn có tâm trạng chào hỏi một tiếng: "Ta đến không muộn chứ?"
"Nói thật lòng thì..."

