Người?
Nhìn Trọng Minh đang nổi cơn điên, Cố Hàn thì không ngừng trấn an hắn, vẻ mờ mịt trong mắt A Cẩu lại càng đậm hơn. Trong đầu hắn, một đoạn ký ức chẳng biết đã bị phủ bụi bao lâu bỗng chốc mở ra.
Thuở nhỏ, hắn ngồi giữa vũng máu.
Trước mặt hắn là một nữ tử toàn thân bê bết máu, dung mạo mơ hồ không rõ, nhưng giọng nói ấy lại quen thuộc vô cùng.

