“Tiểu tử.”
Trọng Minh đảo mắt đánh giá Cố Hàn mấy lượt, “Vừa rồi ngươi đi nhặt của hời về đấy à? Trước kia thì thôi không nói, đống đồng nát sắt vụn của ngươi, kê gia còn chẳng buồn ngó! Nhưng bây giờ khác rồi, kê gia cũng là kẻ có tiểu đệ theo hầu, mau lấy đồ ra cho kê gia xem! Tiểu tử ngươi đừng hòng ăn một mình!”
“...”
Cố Hàn cảm thấy, lúc Trọng Minh đầu óc sáng láng, còn tinh ranh hơn cả người!

