Trong tĩnh thất.
Lãnh Vũ Sơ vẫn lẩm bẩm không ngừng: "Sư phụ, thật ra đồ nhi chỉ không hiểu, vì sao người lại giấu giếm đồ nhi... Khi ấy, người chính là tia hy vọng duy nhất của đồ nhi. Đến Vong Tình tông, quả nhiên đúng như lời người nói, thật ra... đại sư huynh, nhị sư tỷ, tam sư huynh... đồ nhi đều biết họ là người như thế nào."
"Chân tình cũng được."
"Giả ý cũng chẳng sao."

