Thấy Hứa Tiểu Nha đứng đó, mặt mày đầy vẻ hoảng hốt, Phương Tri Ý có chút mất kiên nhẫn: “Đừng đứng ngây ra nữa, mau qua đây.”
Đúng lúc ấy, tiếng cú đêm đột ngột vang lên, dọa Hứa Tiểu Nha run bắn cả người.
Phương Tri Ý khẽ thở dài.
“Cũng là bất đắc dĩ thôi. Sau này ta còn có việc của riêng ta phải làm, ngươi lại chẳng có lấy chút năng lực tự bảo vệ nào, không học lấy chút bản lĩnh thì về sau biết phải làm sao?”

