Huyền Tịch Tử không dám tin nhìn xuống ngực mình. Hai vai hắn bị ba hắc hồn ghì chặt, Phương Tri Ý nghiêng người tránh bàn tay hắn, một kiếm đâm xuyên tim hắn.
Ánh mắt Huyền Tịch Tử dần tan rã, cánh tay đang giơ lên cũng chậm rãi vươn về phía bầu trời.
“Thành tiên...”
Phương Tri Ý chẳng buồn để ý đến hắn: “Thanh kiếm này đúng là tốt thật, chẳng biết kiếm từ đâu ra nữa.”

